Công ty in ấn
Hiển thị các bài đăng có nhãn NHẬT KÝ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NHẬT KÝ. Hiển thị tất cả bài đăng

Tôi của ngày hôm nay.


Hôm nay cũng giống như bao ngày, đi học rồi lại về nhà, bật laptop lên, online và nghe nhạc. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, tôi có thể sống một cuộc sống đơn điệu như thế. Thế nên, những tháng ngày này, nghe thật lạ đối với những ai từng quen biết tôi. Có lẽ tôi đã thay đổi thật rồi, ko còn bon chen với ham vui của tuổi trẻ nữa, ko còn háo thắng muốn chứng tỏ mình nữa, chỉ còn lại đây một tôi thật bình yên và tĩnh lặng.

Nhìn bạn bè, từng đứa, từng đứa dắt tay nhau lên xe hoa, tôi đã bắt đầu nghĩ tới ngôi nhà và những đứa trẻ, nghĩ tới cho tương lai với một gia đình riêng của chính mình, chứ ko còn là mình ngày xưa, chỉ thích sống độc thân, và gia đình lúc ấy chỉ là một cái gì đó xa xôi, vời vợi lắm. Tôi đã không còn muốn vui chơi với những cuộc tình ngắn ngày, theo hình bắt bóng nữa, thay vào đó, tôi lại mong tìm được một sự đồng điệu của tâm hồn, một người có thể sẻ chia những buồn, vui trong cuộc sống, một người để tôi nắm tay đi hết quãng đường còn lại.
Tôi đang tiếp nhận và chấp nhận, tiếp nhận sự trưởng thành không ồn ào và náo nhiệt, chấp nhận rằng mình đã không còn giống như một đứa con nít, chỉ biết suy nghĩ cho bản thân, mà ko bao giờ biết lo, biết nghĩ cho những người xung quanh, chỉ biết ích kỷ, thỏa mãn cho những nhu cầu và cái tôi quá vĩ đại của riêng mình. Tôi bây giờ, thích nghe nhạc cổ điển nhiều hơn những bài nhạc thị trường, thích những giai điệu mượt mà của những ca khúc bất hủ nơi ko có những ca từ vụng về và sầu não. Tôi hình như không còn thích cái thế giới ồn ào bên ngoài, ở nhà học hành hơn là lông bông ngoài phố, sống một cuộc sống vô định, ngày đây mai đó.
Tôi bây giờ, đã học được cách buông tay với những tham vọng, những cố chấp đã bám dính lấy tôi suốt thời gian qua. Kết thúc sự dây dưa, mệt mỏi với một người, âu cũng là duyên số. Cái gì không phải của mình thì mãi mãi không thuộc về mình, hãy cứ sống với sự thanh thản, bình yên, ko một chút níu kéo, với một nụ cười thật sự, cười để chúc phúc cho người đầu tiên và duy nhất tôi yêu, người mà tôi có thể nói rằng, đã rất quan trọng với tôi trong hơn 2 năm qua. Chấp nhận sự ra đi của cô ấy, coi đó như một sự sắp đặt của cuộc sống. Không phải vì điều này mà tôi buôn xuôi tất cả. Tôi phải tự đối diện với sự thật, mà ko dựa vào bất kì một người nào khác, tôi đủ mạnh mẽ để tự đứng dậy, tự làm lành vết thương của mình.
Tôi nhận ra rằng, yêu một người, dù ko thể sống bên người đó, chỉ cần người đó vui, vậy là đủ. Hy vọng em và người ấy có thể luôn luôn hạnh phúc và may mắn trong cuộc đời.
Hôm qua gặp lại một người bạn, ngày xưa đã từng chơi rất thân, tâm sự rất nhiều, và cuối cùng thì ai cũng về nhà người đó mà chưa kịp hỏi khi nào cô ta sẽ mời mình ăn cưới đây. Sắp bước sang ngày mới, còn những việc phải quan tâm phía trước, nhưng bây giờ phải đi ngủ thôi.

Ước, muốn, và điều ta có.


-Cuộc sống này dài quá, đôi lúc không biết ngày mai ra sao và phải sống thế nào cho ngày mai. Nhưng cuộc sống này cũng ngắn ngủi quá khiến đôi khi mọi người đi hết đời mà vẫn chưa kịp nhìn ra mình đã làm được gì... Và đôi lúc cuộc sống khiến ta vội vã hơn, gấp gáp hơn để nắm giữ những gì mình có. Nhưng có mấy ai hài lòng, mấy ai toại nguyện với chính mình?

-Đời là bể khổ. Con người sinh ra vốn không thể trốn tránh và những thói đời cứ đến như một lẽ tự nhiên. Có những lúc đớn đau, có những lúc hạnh phúc, có những lúc tủi nhục và khó khăn. Vậy thì sao? Khó khăn thì phải đối diện, đối diện thì phải tiếp tục, tiếp tục thì phải bước qua, bước qua để đi hết con đường sống mà mình đã chọn.
Khi nhìn lên bầu trời ta ước mình là ngôi sao nhỏ, nhưng khi là ngôi sao nhỏ ta lại ước mình là mặt trăng... Vì trăng là duy nhất còn ngôi sao thì muôn nghìn. Nhưng lúc đã là trăng, ta lại không cam chịu sự lạnh lẽo, cô đơn và xuất hiện ít ỏi. Vậy là ta muốn thành mặt trời để ngày nào cũng được xuất hiện, ngày nào cũng chói sáng và nhiều người biết đến.


Nhưng cũng chính lúc ấy ta nhận ra dường như ta đang thêu đốt mình bằng sức nóng của ánh mặt trời. Ta hối hận và muốn trở thành đám mây yên bình trôi giữa trời đất. Ngày cũng được, đêm cũng được... miễn sao được tồn tại yên bình một mình ta. Nhưng đâu phải những gì ta muốn đều được toại nguyện, và dù áng mây có bình yên một mình, lững lờ giữa bầu trời rộng lớn thì vẫn không thoát khỏi quy luật tự nhiên: "Có lúc mặt trời sẽ hóa nó thành mưa, rơi xuống đất và... trở về với cát bụi".
Chính lúc trở thành giọt nước rơi xuống, thấm sâu vào đất, lan tỏa, chảy thành dòng, trôi về biển cả... rồi lại bốc hơi... trở về với đất, ta thấu hiểu cuộc sống như vậy là công bằng, không phải chỉ là những điều ta ước muốn mà là điều Thượng Đế sắp đặt.

Cuộc đời có mấy ai được như mình mong ước? Không phải mình cũng từng đạt được nhiều thứ sao? Không phải mình từng thất vọng và thỏa thuê với những ý thích sao? Và không phải mình cũng từng mất đi nhiều thứ sao?Nhưng phải chăng chỉ những điều bé nhỏ bình thường nhất - cái mà chúng ta không mong muốn có - mới là thứ mà ta thật sự có và đáng nắm giữ?

Ta thà làm một giọt nước nhỏ hòa vào dòng sông để tắm mát ruộng đồng, tắm mát tâm hồn người và tâm hồn mình còn hơn là làm một ngôi sao chiếu sáng về đêm, một ánh trăng lạnh lẽo, một mặt trời nóng hực, một đám mây lang thang vô định...
Là nước để ta chấp nhận sự tuần hoàn tự nhiên định sẵn, mặc gió trăng, mặc sự hào nhoáng, mặc những bon chen... ta vẫn là ta, một giọt nước biết yêu thương và chấp nhận, đối diện và bước đi.
Dù bao nhiêu bất công, dù bao xâu xé trong tâm hồn, dù bao đớn đau thể xác thì ta mãi là ta, mãi mãi... mãi mãi...


Đi Về Phía Không Nhau


Em đi về phía không anh
Ở nơi ấy chẳng có ai đứng đợi
Chỉ có con đường dài đầy mệt mỏi
Phủ lá vàng rơi

Bỏ lại sau lưng say đắm một thời
Đam mê thế cũng chỉ là hư ảo
Cơn gió nào cuồng điên cao ngạo
Đẩy em bước đi.

Đừng nhìn theo em để cố nói điều chi
Tình yêu ấy hãy dành cho người khác
Một chút suy tư một nụ cười man mác
Hãy giữ cho mình

Em đi về phía ấy lặng thinh
Vòng tay bạn bè đang vẫy gọi
Thu đi qua để chút lòng bối rối
Anh chỉ còn là chấm nhỏphía sau em…

Anh đi về phía không em
Chẳng phải nơi có vòng tay người khác
Mà chỉ riêng anh ,với con tim thất lạc
Và bóng anh,đếm bước giữa đường khuya

Vô duyên quá bởi nên nỗi cách chia
Nơi em đến,anh ra đi từ đó
Biết trách ai khi con đường quá nhỏ
Chỉ đủ một người đi

Chợt thấy lòng cũng ngơ ngẩn đôi khi
Mấy ai sống cho rành câu “được mất”
Trước mặt anh,tương lai là sự thật
Hay vẫn là…..mơ………..!

Em có yêu anh không?!...

Thời tiết mỗi ngày càng thêm lạnh. Cái lạnh của thời tiết chỉ góp phần thêm cho cái lạnh lẻo từ bên trong làm cho người ta cảm giác cô đơn đến khó tả.
Bỗng nhiên nhớ lại những câu từ của 1 bài hát mà ta cảm nhận được sự đồng cảm rất thật.

Cần tay níu để thấy em còn gần ...
Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng...
Cần thêm em, cần thêm cho những khi anh lo sợ...
Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu...

-Em có yêu anh không? ....
-Em có nhớ anh không? ...
-Em có cần anh không? ...

-Trả lời anh đi nào...

[Khoảng Lặng]

Sự thật là...đằng sau những khoảng lặng của em, anh luôn biết: Chưa bao giờ em nói :''Em Yêu Anh''....Chỉ có anh là ngộ nhận và mê hoặc mình tin rằng em cũng yêu anh như anh đã yêu em...
Chưa bao giờ em nói: "Em Nhớ Anh'' dù chỉ là 1 chút xíu để trái tim anh ấm áp hơn...
Chưa bao giờ em nhớ anh,như anh đã nhớ em... Chưa bao giờ em cần anh,như anh đã luôn cần em để sẽ chia tâm sự...
Chưa bao giờ bộc lộ một tình cảm tha thiết cho dù là chỉ giả tạo để làm anh vui...Em nhỉ?
Có một điều mà có thể em chưa biết, những cuộc hẹn của chúng ta, anh chờ đợi từng ngày vậy mà đổi lại sự hờ hững của em.

Em đang yêu ai thế?

Có lẽ cho dù là ai thì cũng không phải là anh...Mà là một người nào đó em tin tưởng hơn anh... Em online mà không nói chuyện với anh ? Hoặc sự thật là em không muốn bị anh làm phiền... Em bận với anh nhưng không bận với những việc khác... ? Sao anh nhận ra những khoảng lặng đó, nhưng Anh Không Thể Ngừng Yêu Em?
-Anh yêu em... "Nhưng....em không yêu anh..."
Đành thôi....
Anh sẽ phải bước đi...
Không ngoảnh lại...
Không có ai níu kéo anh ở lại...
Mưa nhẹ rơi...
Và anh...vẫn lại là anh...Tay Trắng Đành thôi...

Anh gửi vào gió mang nó đi thật xa...mang đi một người đến và đi trong đời anh ..... Anh kết thúc chuyến phiêu lưu của mình .

Ta đang đi về 2 phía của tình yêu.
Em bỏ lại con đường trăng trắng màu hoa
Bước thật nhanh về phía chiều vừa xuống
Đi về đâu khi tình yêu chợt mất.
Dốc đời dài ... Và em ...đi về phía ....không anh
Mưa rơi ! Ô kìa sao thật nhanh làm ướt cả mái tóc một thơi anh thương nhớ

Anh quay lưng
Con phố nhè nhẹ thở
À thì ra anh đang đi về phía ....không có em

Đành chia tay
Quên kĩ niệm xưa
Quên ánh mắt nụ cười
Quên những chiều anh và em dạo công viên
Mình hững hờ ,đi về phía không nhau

Thôi kệ em nhé. Kệ trời mưa mau. Mình cứ bước dù trong lòng nuối tiếc. Dẫu không nhau nghĩa là xa biền biệt.

Kệ đi mà ...
Một cuộc tình lại tan
Mùa sắp tàn sao lá rụng tả tơi
Chiều tím ngắt vết yêu thương hoen cũ
Tháng năm dài tiếng thời gian ủ rũ
Có lẻ đủ để làm chủ con tim...








 
Support : Công ty in ấn
Copyright © 2011. công ty in ấn - All Rights Reserved
Liên kết:bien quang cao